Thường khi tôi vẫn thích hỏi hôm qua hoặc ngày mai ra sao, khi ấy anh vẫn trả lời nhưng hơi khó khăn. Vì lúc nói ra nhận xét đúng là không mấy dễ dàng gì. Tôi ít khi bị hỏi như vậy nên không hiểu được, bây giờ tôi lại tự hỏi, hôm nay ra sao? ừ buồn, cũng có buồn đấy, ừ vui, thì cũng có cái vui nhưng trên hết là đau. Đau cho số phận những người con đất Việt. Liệu mình còn được gọi những từ thân thương ấy đến bao giờ? Nhiều khi tôi thấy tôi thật tầm thường và nhỏ nhen đến mức độ chấp nhất những thứ quá vặt vẵn, để đến giờ khi nhận ra bao nhiêu con người đang từng giây từng phút giành giật với tử thần để có thể thở thêm một hơi nữa, để đến giờ khi biết được mảnh đất hòa bình mà tôi đang đứng đã đang và sẽ từng giây một bị đe dọa. Bao nhiêu phận người đang chiến đấu ngoài kia? Họ phải khó khăn vất vả như thế nào? Còn tôi, những người xung quanh tôi, những người đang dần quên đi công ơn mà chỉ biết gặm nhấm thành quả. Bây giờ không phải là lúc ai đó có thể nói với tôi rằng cố gắng học để xây dựng đất nước, câu nói ấy nghe sao sáo rỗng và mông lung quá. Tôi muốn hành động, một hành động nào đó cụ thể để có thể giúp tình hình khả quan hơn. Nhưng tôi không thể. Vì không biết phải làm như thế nào đây. Và rồi tôi thấy những mâu thuẫn trong mối quan hệ bạn bè thật là tầm thường, những điều khác trầm trọng hơn đang đe dọa. Tôi phải thật sự thoải mái, thanh thản với chính mình để đủ sức lôi dậy những người xung quanh tôi chống chọi với mối đe dọa ấy. Là người, tôi xin chết cho quê hương.
Nhẹ nhàng lạ!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét