Ngoài trời đang mưa, cơn mưa đột ngột, ít nhất là đối với tôi vì tôi đang ở trong nhà, có thể nói là bị nhốt, cửa ngoài bị khóa trái, không có điện thoại, không có ai ở gần phòng, không biết chìa khóa đâu. Tôi đang ngủ thì trời mưa, cơn mưa nặng hạt mát và ướt át nhiều hơn đôi chút so với những giọt nước mắt nóng ấm của tôi. Và cũng lúc tôi đang ngủ thì tôi bị nhốt. Thật là một cảm giác rã rời, mới ngày hôm qua đây thôi tôi còn náo nức mong đợi, đợi để đón chào sinh nhật lần thứ 3 tình yêu của tôi và anh, đợi để chúc mừng 3 năm ngày 2 đứa yêu nhau. Mọi thứ đến quá nhanh và đi cũng quá nhanh, có điều tôi đang thắc mắc là có kịp níu giữ chúng lại trước khi chúng đi quá xa hay không. Tôi không biết phải diễn đạt như thế nào về lòng mình giờ đây nữa. Tôi có lỗi gì? Thiếu xót ở đâu? Chỗ nào làm chưa tốt? Ca 2 của tôi thi bắt đầu từ 9h30, 2 tiếng trong phòng thi ngồi làm bài mãi đến hơn 11h tôi mới ra. Tôi thèm lắm cảm giác được nghe anh nói chia sẻ những công việc mà đáng ra thường ngày nó thuộc về tôi. Đã trễ vậy rồi và mặc dù sáng giờ anh hoàn toàn rảnh rỗi nhưng anh cũng không hề chia sẻ hay có ý là sẽ giúp tôi nấu bữa trưa. Tại sao lại không? Tôi cảm thấy y như mình bị bóc lột sức lao động vậy, làm mà không còn vui nữa. Thấy nặng nề và áp lực, thấy trách nhiệm và nghĩa vụ.
Khó chịu quá, muốn khóc thật to, thật nhiều, thật tức tưởi.
Tôi quá đáng lắm sao? Không được yêu cầu chuyện đó hả? dù mệt mỏi trễ nãi cỡ nào cũng phải ráng mà về tự nấu nướng 1 mình sao? Anh về, đi chợ và nấu, tôi không thể nào ăn nổi nữa, tôi không tự điều chỉnh để làm tình hình thêm khả quan được mà chỉ làm cho chúng càng ngày càng tệ đi mà thôi, giờ tôi phải làm gì đây???
Buồn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét